Ý THỨC “THUỘC VỀ” GIÁO HỘI và GIÁO XỨ
Dẫn
nhập:
Là tuyệt tác của Thiên Chúa Ba Ngôi, một tình yêu luôn chia
sẻ và cho đi cách hoàn hảo và tuyệt diệu, con người ngay từ khi được Thiên Chúa
tạo dựng đã mang trong mình tính xã hội. Không những họ cần có nhau mà còn cần hiện
diện bên nhau để cùng nhau chung tay chu toàn sứ vụ được trao là vui sống hạnh
phúc và làm chủ trái đất …. Tại vườn địa đàng, do sự xếp đặt của Chúa, Adam đã thuộc
về Eva; Eva thuộc về Adam và cả vũ trụ này thuộc về hai ông bà.
Trong văn hoá Việt Nam, từ xa xưa, cha ông chúng ta từ những
chiêm nghiệm nơi thế giới tự nhiên đến cách sống cảm thức “thuộc về”, đã để lại
cho con cháu một triết lý sống đáng trân trọng. Đó là:
“Cây có gốc mới nở ngành xanh ngọn,
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu”
Như thế, để sống còn, sống vui, sống hạnh phúc, sống triển nở và thăng hoa, người ta cần có gốc, có nguồn cội, hay nói đúng hơn có nơi để “thuộc về”.
I.
Khái
niệm về thuật ngữ “THUỘC VỀ”
1.
Định nghĩa: Thuộc
về là gì?
“Thuộc về” là thuật ngữ chỉ sự tương quan hai chiều giữa
hai hay nhiều chủ thể với nhau, liên đới mật thiết như chim liền cánh, như cây
liền cành ; là dấn thân hết mình cho nhau, không tính toán, không nề hà. Chính
nhờ sự tương quan hữu cơ và thiết thân này, con người mới có thể sống, sống
vui, sống hết mình, sống hạnh phúc, triển nở và thăng hoa….
2.
Một vài hình ảnh :
Cây nho, thân thể con người, gia đình….
Để hiểu được, thế nào là thuộc về trong cụ thể, chúng ta
có thể quan sát một số hình ảnh trong đời thường. Chẳng hạn như:
*Cây nho – như
mọi cây khác, cây nho gồm có rễ, thân, cành ,lá….Để cây nho tươi tốt, lớn mạnh
và cho nhiều trái thơm ngon. Ngoài việc trồng nho trên mảnh đất mầu mỡ, chăm
sóc kỹ lưỡng đúng kỹ thuật, khí hậu thích hợp; điều quan trọng nhất vẫn là các
bộ phận của cây nho phải thuộc về nhau, gắn liền với nhau, là của nhau…bộ phận nào
tách rời khỏi cây là bộ phận đó sẽ chết; các bộ phận không chu toàn trách vụ
mình sẽ làm cây suy yếu, không sinh trái và không phát triển.
*Thân thể con người
cũng vậy. Dù nhiều bộ phận nhưng chỉ có một thân thể. Mỗi bộ phận trong thân thể
đảm trách một công việc riêng nhưng chung một mục đích giúp con người sống khoẻ,
sống vui, sống hạnh phúc. Sống cảm thức “thuộc về” là như thế.
*Một mái ấm gia
đình
Một ngày nào đó, trên đường đi, chúng ta gặp một tai nạn
giao thông. Rẽ đám đông, chúng ta vào quan sát người bị nạn…và trời ơi, nếu chẳng
may, người ấy là cha mẹ, là anh chị em ta thì chắc chắn, không một chút chậm trễ,
chúng ta lập tức tìm mọi cách cứu nạn nhân càng sớm càng tốt. Ứng xử theo cảm thức “Thuộc về” là như vậy.
*Giáo Hội sơ khai
Chúng ta có một hình ảnh khác sống động, có thực và nêu bật
ý thức “thuộc về”. Đó là cộng đồng Giáo
Hội Sơ Khai đã được Sách Công Vụ Tông Đồ mô tả là một cộng đồng của sự hiệp
thông, người người tâm đầu ý hiệp, siêng năng nghe các tông đồ giảng dạy,
chuyên chăm tham dự lễ bẻ bánh, cầu nguyện không ngừng. Họ để mọi sự làm của
chung và sống theo mẫu thức: làm việc theo khả năng, hưởng dùng theo nhu cầu (x.
Cv 2, 42-46). Một gương sống “thuộc về”
chúng ta cần chiêm ngắm và noi theo.
3.
Ý thức “thuộc về”
– Cảm thức “thuộc về”
Chúng ta vừa chia
sẻ về ý nghĩa và vai trò của thuật ngữ “thuộc
về” giúp chúng ta ý thức vấn đề và đem ra ánh sáng. Điều này tốt và đúng .
Nhưng nếu chúng ta chỉ ý thức nghĩa là chỉ biết và hiểu “thuộc về” với cái đầu
thôi thì chưa đủ. Chúng ta cần chuyển ý thức sang cảm thức và tâm thức “thuộc về”
nữa để lối sống “thuộc về” của chúng
ta không chỉ là suy tư lý thuyết nhưng
được thể hiện bằng hành động cụ thể, bằng cả con người và cuộc sống của chúng
ta nữa.
4.
Thuộc về ai? Thuộc
về đâu?
Ý thức được thế nào là “thuộc về”, cảm nhận được “thuộc
về” ra sao trong cuộc sống vẫn chưa đủ.
Chúng ta cần tiến thêm một bước nữa. Đó là chúng ta thuộc về ai? Thuộc về đâu?
Trong phạm vi bài chia sẻ này, xin trình bày hai đối tượng,
hai nơi chúng ta cần phải thuộc về nếu chúng ta muốn có một cuộc sống vui và có
ý nghĩa. Vâng, đó là Giáo Hội và Giáo xứ.
II.
Ý
Thức “ thuộc về” Giáo Hội
1.
Giáo Hội là gì?
Giáo Hội, trong tiếng Hy Lạp là Ecclesia: vừa là lệnh
triệu tập vừa là nhóm người được triệu tập. Với động từ Ec nghĩa là “ra khỏi”, từ ngữ Ecclesia khi được chỉ về Giáo Hội, đã
được mặc thêm một ý nghĩa mới; đó là lời mời gọi ra khỏi chính mình để cùng với
Đấng mời gọi mình dấn thân cho một mục đích cao đẹp là loan báo Tin Mừng cho mọi
loài thụ tạo để mọi người được hưởng nhờ ơn cứu độ . Bởi vì theo Hc. Ánh Sáng
Muôn Dân, Giáo Hội là khuôn mặt được ánh sáng Chúa Kitô soi chiếu hầu Tin Mừng
được loan báo cho mọi loài (x. Mc 16,15)
2.
Những biểu tượng về
Giáo Hội và sống cảm thức “thuộc về”
Giaó
Hội tuy là một tổ chức hữu hình như bao tổ chức xã hội khác, trong đó có phẩm
trật, có những bước thăng trầm, có lịch sử….nhưng mặt khác, Giáo Hội còn là một
thực tại thánh thiêng mầu nhiệm được chính Chúa Kitô thiết lập, nuôi sống, gìn
giữ và bảo trì, nên muốn hiểu Giáo Hội, chúng ta cần dựa vào những hình ảnh Giáo
Hội nói về chính mình để chúng ta hình dung và nhận ra một Giáo Hội chính thống
như Chúa và Giáo Hội mong muốn.
a. Hiến chế Ánh Sáng Muôn Dân của Công Đồng Vaticano II
Đọc Hc. Ánh Sáng Muôn Dân của CĐ. Vat. II ngay từ những
chương đầu, chúng ta thấy Giáo Hội đã trao cho chúng ta rất nhiều hình ảnh vẽ
nên chân dung của Giáo Hội với thật nhiều khía cạnh, vừa sinh động, dễ hiểu vừa
giúp chúng ta cảm nhận thế nào là sống cảm thức “thuộc về” Giáo Hội, người mẹ thiêng liêng của mỗi chúng
ta.
· Chuồng chiên – đàn chiên
Sống đời du mục nên nghề chính của người Do Thái là chăn nuôi chiên. Nhiều khi vì nhu cầu cỏ non, suối mát cho chiên, họ đã phải đi chăn xa, không thể về lều trại của mình mỗi ngày. Do vậy, họ thường có những chuồng chiên gần nơi chăn để chiên trú chân khi mưa bão hay nghỉ ngơi lúc đêm về… Chuồng chiên nào cũng có cửa và để vào chuồng, chiên phải qua cửa đó. Trong Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu đã từng ví mình là cửa chuồng chiên. Ngài còn tuyên bố ai không vào chuồng theo lối cửa, người ấy là kẻ trộm cắp…( x. Ga 10, 1-5.7-10) Để biết lối về chuồng, để không lạc mất, cũng như để được an toàn, được bảo vệ, chiên cần biết lắng nghe tiếng chủ chăn để biết mình phải đi đâu và làm gì. Không gắn bó với mục tử, không thiết tha với chuồng chiên, chiên sẽ có nguy cơ lạc bầy, không biết đường về chuồng và dễ bị sói bắt.
Là thành viên của Giáo Hội, chúng ta như những con chiên
trong đàn, cần biết mình thuộc về Giáo Hội và thể hiện ý thức thuộc về bằng sự
lắng nghe, phân biệt tiếng chủ chăn với những tiếng “lạ” khác để trong sự gắn
bó, chúng ta không những không đi lạc mà còn giúp những chiên khác cùng chúng
ta về đúng chuồng của mình, nhận ra đúng mục tử của mình nữa.
· Vườn nho
Giáo Hội còn là vườn nho của Thiên Chúa, trong đó Đức
Kitô là cây nho đích thực, Đấng ban sức sống và hoa trái cho các cành nho là
tín hữu chúng ta. Là con của Giáo Hội, chúng ta có bổn phận phải gắn liền với
cây và hoàn trọn phận vụ mình, nhất là chúng ta phải chịu cho Chủ vườn là Thiên
Chúa cắt tỉa bằng những thập giá của phận người….Có thế, người Kitô hữu chúng
ta mới điểm trang cho Giáo Hội, Mẹ chúng ta nên tinh tấn xinh đẹp, mới trổ sinh
cho đời những hoa trái xum xuê, ngon ngọt. Ngày nào chúng ta lìa cây, chúng ta
không những thành những cành nho không trái mà còn là những cành vô dụng, bị vứt
bỏ và phải chết.
Chúng ta còn một minh hoạ khác thấm đẫm tinh thần “thuộc
về”, đó là áng văn chương đẹp nhất chính Chúa Giêsu đã kể và được Thánh sử
Gioan viết lại trong Tin Mừng của người. (Ga 15, 1-8.16-17)
· Cánh đồng của Chúa
Với hình ảnh Giáo Hội là cánh đồng của Chúa, Giáo Hội mời
gọi mỗi chúng ta phải nỗ lực sống hết mình bằng một cuộc sống dấn thân, phục vụ,
một cuộc sống cho đi theo gương Đức Kitô để chúng ta trở thành những cây tốt,
những cây nhờ biết cậy dựa vào Chúa và sát cánh bên nhau, đỡ nâng nhau khi bão
gió, che chở nhau lúc trời đông nắng hạ…từng bước dìu nhau đi lên. Nhờ đó, cánh
đồng của Chúa sẽ tốt tươi, kiên vững và cho mùa thu hoạch dồi dào phong phú.
· Ngôi nhà - Đền thờ
Chúa Thánh Thần
Giáo Hội được ví như đền thờ, như một Giêrusalem mới, có
Đức Kitô là viên đá góc, là nơi Thiên Chúa ngự trị. Tại đền thánh này, mỗi chúng
ta, những vật liệu xây dựng nên Giáo Hội. Chúng ta tuy khác nhau, với những
đóng góp, những công việc khác biệt, nhưng cần gắn kết, chấp nhận nhau để Giáo
Hội trở nên toà nhà vững chắc cho muôn dân. Là đền thờ Chúa Thánh Thần, Giáo Hội
kêu mời con cái mình phải sống thánh thiện để xứng đáng là nơi muôn dân tuốn về
phụng thờ Chúa và làm cho Giáo Hội trở nên ánh sáng và men muối cho trần gian.
· Gia đình của Chúa
Khởi đi từ niềm tin chúng ta có chung một người Cha là
Thiên Chúa, Giáo Hội còn được gọi là Gia Đình của Chúa, trong đó các phần tử sống
tình thân hữu với nhau qua những quan tâm, chia sẻ, với những cộng tác thiết
thân; cùng vui với những niềm vui của nhau, cùng chia sẻ nỗi buồn đau, mất mát
với nhau, sống cho nhau như trong một gia đình; tương quan với nhau như những
người con một cha, cùng chung chia với nhau một niềm tin sắt đá vào Chúa, Đấng truyền
lại cho những người tin Chúa một giới răn duy nhất là yêu thương.
Là thành viên của gia đình Giáo Hội, con cái Giáo Hội có
bổn phận sống thánh và qua cuộc sống ấy, chúng ta loan rao tình yêu và niềm tín
thác cậy trông vào Chúa, không chỉ cho người hôm nay mà còn xây dựng niềm tin ấy,
làm chứng về niềm tin ấy cho các thế hệ tiếp nối trong tương lai
· Dân Thiên Chúa
Giáo Hội còn được gọi là dân Thiên Chúa vì Thiên Chúa muốn
thánh hoá và cứu độ con người không như những cá nhân riêng lẻ không chút liên
đới với nhau nhưng Ngài muốn qui tụ họ thành một dân tộc để họ nhận biết Ngài
trong chân lý và phụng sự Ngài trong thánh thiện. Trước đây, trải nhiều năm
trong quá khứ, Ngài đã chọn dân Israel như là chuẩn bị và hình bóng của dân mới,
dân mà Đức Kitô đã thiết lập giao ước mới trong máu Người. Dân mới này chính là
Giáo Hội.
Là thành viên của Dân ưu tuyển, mỗi tín hữu chúng ta có bổn
phận sống lời giao ước thánh, thuộc về Chúa và Hội Thánh Người một cách đặc biệt
để qua đó, Giáo Hội thực sự trở nên bí tích hữu hình của sự hợp nhất mang lại
ơn cứu rỗi cho mọi người trên thế giới và trải dài qua mọi thời đại.
b. Theo thánh Phaolô
Thánh Phaolo, trong thư Ephesô cũng đã cho
chúng ta những hình ảnh khác khá độc đáo về Giáo Hội
· Thân mình mầu nhiệm
Chúa Kitô
Với Thánh Phaolô, Giáo Hội được diễn tả như là một thân
mình mầu nhiệm của Thiên Chúa, có Chúa Kitô là đầu còn chúng ta là chi thể. Trong
huyền thể này, để nên một người hoàn thiện, mỗi chúng ta hãy sống mật thiết với
Đức Kitô, và theo lời khuyên dạy của Thánh Phaolô, mỗi ngày, mỗi lúc chúng ta nỗ
lực trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô, qua cái chết cũng như sự phục sinh
của Người. Khi can đảm cùng Người đi trong đau thương và bách hại, chúng ta chắc chắn sẽ được hưởng phúc vinh
quang với Người (x. Rm 8,17). Để nhờ quyền năng Người, chúng ta gắn kết với
nhau, phục vụ nhau, giúp nhau đạt tới ơn cứu độ.
· Hiền thê
Với hình ảnh Giáo Hội là Hiền thê, Thánh Phaolô muốn nêu
bật hai đặc nét của người vợ hiền. Đó là để xứng đáng với tình yêu hy hiến cho
đến cùng của Đức Kitô, phu quân thánh của mình, Giáo Hội luôn trân trọng, gìn
giữ và điểm tô nét xinh đẹp tinh tuyền , thánh thiện nơi mình cũng như nơi con
cái đồng thời tín trung với Đức Kitô cho đến ngày Người đến.
Chúng ta những người thuộc về Giáo Hội, chúng ta cũng hãy
nhờ vào sự đỡ nâng của ân thánh Chúa mà trung thành và gìn giữ tấm áo trắng của
Bí tích Rửa tội cho đến ngày chúng ta ra trình diện Chúa và được diễm phúc theo
Người vào dự hôn yến Nước Trời. Đó là một cách sống “thuộc về”
c. Theo các nguồn khác
· Tàu Noê - nét độc đáo
của Giáo Hội - con tàu cứu rỗi
Như tầu Noê ngày xưa đã cứu gia đình ông thoát nạn hồng
thuỷ thế nào thì nay Giáo Hội, Mẹ chúng ta cũng đón nhận tất cả những ai tin Đức
Kitô và Tin mừng của Người vào tâm lòng
của mình, hướng dẫn bằng Lời Chúa, nuôi dưỡng bằng các Bí tích nhất là Bí tích
Thánh Thể để tất cả cùng với Giáo Hội cập bến cứu độ bình an.
Là những phần tử đã lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy, chúng ta
không những được ở trong Giáo Hội như trong tầu Noê thiêng liêng mà chúng ta với
tính cách “thuộc về”, với vai trò ngôn sứ, chúng ta sẽ cùng với Giáo Hội nhiệt
tâm đưa nhiều người đến với Chúa để hồng ân cứu rỗi thực sự trở thành ân ban phổ
quát cho muôn người.
· Mẹ
Là người cưu mang
và sinh hạ chúng ta trong đức tin, Giáo Hội thực sự là Mẹ của mỗi chúng ta. Chúng
ta hãy gắn bó, kết hợp chặt chẽ với Giáo Hội trong mối tương quan mật thiết như
mẹ với con để nhờ trung thành sống dưới sự hướng dẫn, bao bọc chở che của Giáo
Hội, chúng ta lớn lên trong đức tin, vững vàng trong đức cậy và nồng nàn trong
tình mến Chúa và yêu thương phục vụ anh chị em.
Như những người con trưởng thành, chúng ta
thiết thân cùng Mẹ chia sẻ những lo âu, chung tay giúp sức với Mẹ trong công cuộc
truyền giáo để Nước Cha trị đến ngang qua những đóng góp tích cực, cụ thể ngay
trong từng hoàn cảnh rất riêng của mỗi người.
· Thầy
Với sứ mạng gìn giữ kho tàng Đức Tin và rao giảng lời
Chúa – kiên trì hướng dẫn và dạy dỗ người tín hữu chúng ta sống niềm tin và
thăng tiến trên đường mến Chúa, phục vụ anh em, GH đã thực sự trở nên vị Thầy mẫu
mực cho chúng ta.
Chúng ta hãy vâng nghe lời GH, sẵn sàng đứng về phía GH
và chuyên chăm học hỏi và sống những điều
đã học.
· Con đường
Hiệp Hành không chỉ là một từ “hot” trong Giáo Hội chúng
ta hôm nay mà thực sự Hiệp Hành đã trở nên một phương thế hữu hiệu giúp Giáo Hội
đổi đời và lột xác. Từ cung cách điều hành hình tháp mọi sự đến từ trên, nay Giáo
Hội đã thay đổi để khởi đi từ dưới, từ hạ tầng cơ sở, lắng nghe tiếng nói của từng
thành viên kể cả những người bé nhỏ nhất, tầm thường nhất với mục đích không một
ai trong Giáo Hội bị bỏ rơi; trái lại với con tim rộng mở, Giáo Hội thực sự muốn
lắng nghe để hiểu biết, cảm thông và nâng đỡ mọi người, mời gọi mọi người tham
gia vào đời sống của Hội Thánh cách tích cực và phong phú đa dạng . Nhờ chung
bước hiệp hành, Giáo Hội dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần đang có những bước
chân hy vọng. Chúng ta, những người ‘thuộc về’ Giáo Hội, chúng ta có nghe tiếng
gọi mời cùng chung bước với Mẹ chúng ta không?
Trước khi bước sang điểm thứ III về Giáo xứ, có lẽ cũng
nên nêu ra ở đây một vấn nạn mà nhiều người thắc mắc : tại sao tất cả những
hình ảnh biểu trưng về Giáo Hội đều đẹp và bản tính của Giáo Hội là duy nhất, thánh
thiện, công giáo và tông truyền. Nhưng trên thực tế, phải nói rằng đâu đó chúng
ta vẫn nghe có những chuyện không mấy tích cực về GH? Vẫn còn chuyện chia rẽ
trong nội bộ, thậm chí ly khai, tách mình ra khỏi Giáo Hội…Vẫn thấy những sai
phạm trầm trọng ngay những nơi không đáng có, nơi những người điều hành, những
người đang đứng vai trò lãnh đạo… Xin trả lời ngay, dù là một huyền thể có Chúa
Kitô cực thánh là đầu, Giáo Hội tự thân vẫn là một thực tại hiện sinh, mà trong
đó những con cái của Giáo Hội vẫn mang thân phận con người yếu đuối mỏng manh lại
có tự do để chọn điều xấu hay điều tốt như hai ông bà nguyên tổ xưa kia…do vậy
mà trong GH vẫn có những vết đen, những chuyện đau lòng….như trong lịch sử còn
ghi lại. Trong trường hợp này chúng ta phải có thái độ nào trong tư cách chúng
ta là người “thuộc về” GH. Thiết nghĩ, điều đầu tiên trong cách ứng xử của
chúng ta là chúng ta phải có một trái tim cảm thông của người con trong gia
đình. Kế đó là chúng ta cần cầu nguyện và trong chỗ đứng của mình, chúng ta tìm
mọi cách giúp đỡ, hàn gắn, xoa dịu hay có những đóng góp tích cực, cụ thể và
thích hợp thay cho những phê bình, chỉ trích, chống đối hay bỏ mặc…
Nhưng chúng ta an tâm, mỗi ngày, qua từng thánh lễ, Chúa
Kitô tiếp tục hy tế thập giá của Người, trong Máu thánh và ân sủng của Người, cùng
với Thánh Thần, Người luôn luôn thanh tẩy Giáo Hội và làm cho Giáo Hội nên tân
nương xinh đẹp không tỳ vết trước mặt Thiên Chúa . Chúng ta đừng quên lời hứa của
Chúa Giêsu, khi Người quyết định thiết lập Giáo Hội trên đá tảng Phêrô: “Còn Thầy,
Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này Thầy sẽ
xây Hội Thánh của Thầy và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi” (Mt. 16,18). Quả
vậy, dù bị bách hại nhiều cách, nhiều nơi, trải nhiều thế kỷ. Dù trải nhiều đau
thương về nhiều mặt, từ nhiều phía, Giáo Hội vẫn cứ hiện diện cho đến ngày hôm
nay và còn hiện diện mãi cho đến ngày Chúa quang lâm.
Là con cái Giáo Hội, là người nhà của Chúa, chúng ta cần
cầu nguyện nhiều cho Giáo Hội, Mẹ chúng ta. Chúng ta cần cảm thông và nhất là bằng
mọi giá, tuỳ chỗ đứng của mình chúng ta xả thân bảo vệ, dựng xây Giáo Hội như
gương của Thánh nữ Catarina Siena thế kỷ XIV.
· Gương Thánh Catarina
Catarina, người thiếu nữ người Ý, sinh ngày 25/3/1347, là
con của một gia đình đông con, nghèo khó và rất đạo đức ngụ tại thành Siena . Lúc
cô bé 6 tuổi, khi đang cùng người anh trai trở về nhà cha mẹ, Catarina được thấy
Chúa Giêsu hiện ra trên nóc nhà thờ Thánh Đa Minh, mặc phẩm phục Giáo Hoàng với
mũ ba tầng rực rỡ và áo choàng viền kim tuyến lấp lánh. Chúa tiến lại gần
Catarina, âu yếm nhìn em, mỉm cười và chúc lành cho em. Thị kiến này đã thay đổi
cả cuộc đời Catarina khiến em dù tuổi còn nhỏ, đã ao ước được sống đời hiến
dâng để chuyên chăm cầu nguyện cho Giáo
Hội.
Năm 12 tuổi, cha mẹ muốn Catarina trang điểm như những
thiếu nữ khác để chuẩn bị cho cuộc hôn nhân thế gian. Trước thử thách này,
Catarina tự hỏi: Làm sao để cha mẹ hiểu mình đây? Làm sao để cha mẹ đồng ý và ủng
hộ con đường hiến dâng mình đã chọn lựa?…Sau nhiều suy nghỉ, cầu nguyện và bàn
hỏi, Catarina quyết định cắt phăng mái tóc nâu đẹp của mình như một lời khẳng định
với mẹ cha và mọi người trong nhà : kể từ đây, tâm hồn mình chỉ dành cho Chúa
thôi. Hệ quả là Catarina bị cha phạt phải làm hết việc nhà trong vòng hai năm. Phục
vụ cho một gia đình đông đúc như gia đình Catarina, quả là điều quá vất vả với
con người mỏng manh, bé bỏng như Catarina… Nhưng đây chính là thời gian Chúa huấn
luyện Catarina để chị tập phục vụ người khác và lớn lên trong sự kết hợp với
Chúa dù hoàn cảnh thuận lợi hay không.
Năm 17 tuổi, chị năn nỉ cha mẹ để được gia nhập dòng ba
Đa Minh, còn được gọi là Hội các cô “Áo choàng”.
Năm 20 tuổi, trong một thị kiến, Catarina được thành hôn
thiêng liêng với Chúa Giêsu và qua tay mẹ Maria, một chiếc nhẫn thiêng liêng đơn
sơ được đeo vào tay chị để từ đây, cùng với Chúa Giêsu , chị dâng hiến đời mình
phục vụ Giáo Hội qua việc chăm sóc các bệnh nhân, người già yếu, nghèo khổ và
những kẻ tù đầy. Chị còn là sứ giả hoà bình cho nhiều gia đình, nhiều thành phố…qua
các bức thư với những lời khuyên nóng bỏng, qua những lần gặp gỡ thân tình, những
góp ý ngập tràn tinh thần yêu thương tha thứ của Chúa, của Tin Mừng.
Là một thiếu nữ, không biết đến trường lớp,
cũng không có sức khoẻ dồi dào nhưng mang trong tim ý thức Giáo Hội là của mình
vì Giáo Hội là hiện thân của chính Chúa Kitô, Catarina đã làm những việc phi thường
cho Giáo Hội.
Vào năm 1376, với
lời cầu nguyện, hãm mình, hy sinh và kiên nhẫn thuyết phục, chị đã thành công
trong việc đưa ĐTC Gregôrio XI cùng toàn bộ giáo triều từ Avignon (Pháp) về lại
Roma, chấm dứt cuộc lưu đầy 67 năm, gần ¾ thế kỉ, ngôi giáo hoàng phải lưu vong
tại Pháp . Quả vậy, vào ngày 17/1/1377, ĐTC Gregôrio đã về đến Roma giữa đoàn
dân cuồng nhiệt nhảy mừng như ngày hội lớn.
Được chọn làm cố vấn
giáo triều, Chị Catarina nhiều lần thúc giục Đức Urbano VI khẩn cấp cải cách
hàng giáo sỹ và tu sỹ…Chị còn để lại cho Giáo Hội một tác phẩm vĩ đại và thời
danh là cuốn Đối Thoại và 381 bức thư, Catarina gởi ĐGH, nhiều HY, GM, nhiều
nhà cầm quyền, chính trị gia, các cha linh hướng và nhiều môn đệ.
Cuộc sống hết mình cho Giáo Hội và vì Giáo Hội đã khiến
Catarina hao mòn trong tình yêu. Chị đã qua đời vào tuổi 33, bằng tuổi của Chúa
Giêsu khi toàn hiến đời mình trên thập giá. Catarina đã được các Đức Giáo Hoàng
ghi danh chị và sổ bộ các thánh, đặt chị làm bổn mạng nhiều nơi và nhất là tôn phong
Chị lên bậc tiến sỹ Hội Thánh, biệt hiệu “tiến sĩ tình yêu” và “người trinh nữ
Seraphim”.
Chắc chắn Chúa không đòi chúng ta làm những việc vĩ đại
như chị Catarina. Nhưng hiển nhiên là Chúa đang mời gọi chúng ta hãy làm điều
gì đó cho Giáo Hội, mà cụ thể là Giáo xứ chúng ta những gì trong khả năng và tầm
với của chúng ta. Chỉ cần chúng ta thành tâm, thiện chí và nỗ lực hết mình. Phần
còn lại Chúa sẽ làm.
III.
Ý
thức “thuộc về” Giáo xứ
1.
Giáo xứ là gì?
· Là Giáo Hội thu nhỏ mang tính địa phương, gần gũi, cụ thể
và thiết thân.
a. Giáo Hội thu nhỏ và mang tính địa phương
Chúng ta đã biết, ngay sau khi Chúa lên trời, Giáo Hội
như hạt cải nhỏ đã được các tông đồ và các tín hữu tung gieo khắp nơi. Được
Chúa chúc phúc và bảo đảm (x.Mc 16,15-20), Giáo Hội đã lan rộng và hình thành
nhiều Hội Thánh địa phương . Việt Nam chúng ta từ TK XVI đã được đón nhận Đức
tin từ nơi nhiều vị Thừa sai ; được củng cố và lớn lên nhờ dòng máu hào hùng của
các bậc tử đạo cha ông …nhờ đó mà chúng ta hiện có như hôm nay. Theo phẩm trật
và tính tông truyền, như cây con sinh từ gốc mẹ, mỗi Giáo xứ chúng ta đã được thiết
lập và hình thành từ Giáo Hội Mẹ và còn tiếp tục liên kết với Giáo Hội Roma
cũng như với Giáo Hội công giáo hoàn vũ. Do vậy Giáo xứ có thể được gọi là Giáo
Hội thu nhỏ và mang tính địa phương với trách nhiệm phục vụ cho các tín hữu tại
vùng miền của mình.
b.
Gần gũi, cụ thể và thiết thân
Giáo xứ, một cộng thể gần gũi, cụ thể, và thiết thân vì
có lẽ nhiều người trong chúng ta chưa có cơ hội sang Roma, yết kiến Đức Thánh
Cha, cũng chưa ra nước ngoài tham quan học hỏi nơi các Giáo xứ bạn thậm chí có
thể chưa đi hết các giáo xứ thuộc các Giáo phận ngay tại quê nhà….nhưng với
Giáo xứ sở tại thân thương của chúng ta
đây, ai cũng thấy rằng đây là mái nhà chung của mình, không chỉ là nơi mình có
nhiều người quen biết, nơi gặp gỡ sinh hoạt chung mà còn là chốn qui tụ của những
người tín hữu, những người có chung với nhau một niềm tin vào Chúa; là một mái ấm
gia đình thiêng liêng, trong đó chúng ta thực sự được sinh ra, được nuôi dưỡng
và lớn lên và được giúp đỡ để sống trọn con người của mình trong tình yêu quan
phòng của Chúa và tình tương thân tương trợ của nhau.
2.
Làm sao để sống cảm
thức “thuộc về” Giáo xứ:
· Cật vấn bản thân:
Để sống cảm thức “thuộc về” Giáo xứ, chúng ta
cần khởi đi từ những suy tư tích cực.
+ Chúng ta đừng đòi hỏi Giáo xứ đã làm gì cho tôi mà trái
lại, chúng ta cần đặt vấn đề cho lương tâm mình, tôi đã làm gì cho Giáo xứ?
Là một giáo dân trưởng thành, tôi có trách nhiệm nào với
Giáo xứ của tôi? Là người đang làm việc với Giáo xứ, cho Giáo xứ, tôi đã làm việc
với tâm thế nào?
Tôi có quan tâm cộng tác với các vị có trách nhiệm, với mọi
người để làm cho Giáo xứ tôi tiến triển hơn, tốt hơn, vui hơn, sống niềm tin cụ
thể hơn để Giáo xứ trở nên nơi cuốn hút nhiều người, nhất là các bạn trẻ, những
anh chị em lương dân tham gia, tìm hiểu và gia nhập?
Tôi có nỗ lực canh tân đổi mới con người tôi theo tiêu
chuẩn của Tin Mừng để khi tôi được biến đổi Giáo xứ tôi sẽ có những đổi thay
tích cực?
· Tham gia hết mình –
Đoàn kết nhất trí – Phục vụ đúng vai trò
Từ những suy tư tích cực, chúng ta bước sang một bước mới
của cảm thức “thuộc về”. Đó là mỗi chúng ta, cần tham gia hết mình vào những
sinh hoạt của Giáo xứ, phù hợp với hoàn cảnh và khả năng của mình, để cùng với
những người anh chị em khác đưa Giáo xứ đi lên về mọi mặt.
Chúng ta cũng đừng quên:
Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
Hay nói như một ai đó : Muốn đi nhanh thì đi một mình, còn muốn đi xa cần phải học cách cùng đi
với người khác.
Giáo xứ là ngôi nhà chung, người người đóng góp, nhà
nhà tham gia…..cùng nhau trong tình đoàn
kết, chúng ta sẽ thấy Giáo xứ chúng ta thay da đổi thịt, có nhiều bước thăng tiến,
đi lên. Còn nếu sinh hoạt riêng lẻ, nhất là thiếu sự nhất trí đồng tâm thì nhiều
khi những đóng góp của chúng ta thay vì dựng xây Giáo xứ theo ý Chúa lại có
nguy cơ dẫn đến chỗ chia rẽ nội bộ, rất nguy hiểm…
Chúng ta có thể ví Giáo xứ như một dàn nhạc giao hưởng, vừa
độc đáo nơi từng cá nhân nhưng lại phải rất hài hoà trong cộng đoàn. Trong dàn
nhạc ai cũng cần thiết, không ai bị loại trừ cũng không ai so bì với ai, mỗi
người ý thức và hết mình với bổn phận theo sự hướng dẫn của người chỉ huy. Có
như thế, Giáo xứ cũng như dàn nhạc, mới thể hiện trọn vẹn cái hay, cái đẹp, cái
hấp dẫn của bản tình ca yêu thương .
3.
Thể hiện bằng hành
động: Cộng tác đắc lực & Sống tinh thần quên mình
Để thăng tiến Giáo xứ, chúng ta không thể ngồi chờ người
khác. Trái lại cần đứng lên cộng tác hết mình trong công tác được trao vì như trong
một guồng máy, chỉ cần một sơ xuất nhỏ sẽ làm cho bộ máy không thể hoạt động
hay không hoạt động tốt được.
Đìều quan trọng cuối cùng đòi hỏi người tông đồ, đó là cần
sống tinh thần quên mình “Tất cả vì Chúa,
vì Giáo Hội và Giáo xứ” không phải vì cá nhân tôi, gia đình tôi hay vì bất
cứ một lý do nhân loại nào khác.
Hãy
noi gương Thánh Gioan Tiền hô: Người phải
nổi bật, còn tôi phải lu mờ đi (Ga 3,30).
Hãy
triệt để sống theo lời khuyên dạy của Thánh Phaolô :
· Miễn là Đức Kitô được
rao giảng (Pl 1,18)
· Hãy lấy lòng khiêm
nhường mà coi người khác hơn mình. Đừng tìm lợi ích riêng cho bản thân nhưng
hãy tìm lợi ích cho người khác. (Pl 2,3-4)
· Đừng để có sự chia rẽ
giữa anh em, nhưng hãy sống hoà thuận, một lòng một ý với nhau (1Cr 1,10)
· Tôi có gì mà không phải
bởi Chúa (1 Cr 15,10)
IV.
Kết
luận
Thiên Chúa là Cha nhân hậu, trong tình yêu Người đã đi bước
trước, đã nhận chúng ta làm con, đã trao chúng ta cho Giáo Hội, Giáo xứ như bí
tích cứu rỗi để chúng ta sống cảm thức thuộc về; để chúng ta có cơ hội, có
phương tiện sống vui sống an bình, hạnh phúc trong đời sống hôm nay và mai sau,
cùng với anh chị em khác, chúng ta cùng đạt được ơn cứu độ đời đời. Chúng ta
đáp trả thế nào?
Một vài gợi ý suy tư:
1.
Tôi có quí trọng, biết ơn và hạnh phúc với hồng ân được
làm con của Chúa, của Giáo Hội và Giáo xứ không?Tôi đã thể hiện sự quí trọng,
lòng biết ơn ấy như thế nào và bằng cách nào?
2.
Hiện nay có những cản trở nào khiến tôi chưa thực sự sống
cảm thức thuộc về Giáo Hội, Giáo xứ. Tôi giải quyết vấn đề ra sao?
3.
Trên thực tế, tôi đã đón nhận nhiều điều nơi Giáo xứ. Tôi
có bổn phận phải đóng góp những gì giúp cộng đồng Giáo xứ phát triển?
4.
Làm việc chung đòi hỏi nhiều nỗ lực và cố gắng nhất là
tinh thần hoà hợp và đón nhận người khác. Tôi cần chuẩn bị những gì giúp tôi
thành công khi làm việc chung?
Nữ tu Maria Nguyễn Thị Huỳ
Hội dòng Đa Minh Tam Hiệ
(Bài trình bày tại Khóa học Bồi dưỡng tinh thần tông đồ - Giáo xứ Tân Lộc - Chúa Nhật 22/5/2022)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét